Vào lúc 21:56:06, 13/11/2016

"Người nhập cư đến đất nước này, họ muốn lao động chăm chỉ, muốn được thành công, nuôi dạy con cái và cùng chia sẻ giấc mơ Mỹ. Đó là một câu chuyện đẹp"
Để tôi nói điều này thật rõ ràng: Tôi không chống lại nhập cư. Mẹ tôi di cư đến đất nước này từ Scotland vào năm 1918 và lấy bố tôi, mà ông bà nội tôi đến đây từ Đức vào năm 1885. Cha mẹ tôi là hai trong số những người tốt lành nhất từng sống, chính nhờ hàng triệu người như họ đã khiến đất nước này tuyệt vời và thành công đến vậy. Tôi yêu nhập cư.

Image title

Thứ tôi không ưng là khái niệm về nhập cư phi pháp. Nhập cư phi pháp không công bằng cho những người khác, bao gồm những người đang phải xếp hàng nhiều năm trời để được bước vào đất nước chúng ta hợp pháp.

Điều quan trọng nhất là chấm dứt hoặc tước bỏ cái gọi là quyền công dân lúc mới sinh hay “những đứa bé thả neo” (anchor baby). Tu chính án thứ 14 được diễn giải theo hướng bất cứ đứa trẻ nào sinh ra tại Mỹ đều tự động là công dân Mỹ, và rằng đứa trẻ này có thể được dùng như một mỏ neo để giữ gia đình mình lại đây, riêng đó đã là thỏi nam châm lớn nhất đang thu hút những kẻ nhập cư bất hợp pháp. Ước tính có khoảng 300.000 đứa trẻ loại này được sinh ra ở đây mỗi năm. Đó là 300.000 trẻ em được hưởng mọi quyền lợi và ưu đãi dành cho công dân Mỹ vì mẹ chúng đi vào quốc gia này một cách phi pháp, nhờ đi bộ qua biên giới trong một ngày ở phía nam hay bay đến từ một nước khác bằng giấy tờ giả mạo. Có những doanh nghiệp chuyên thực hiện những điều này! Họ gọi đó là “du lịch sinh con” - phụ nữ nước ngoài mang thai đến đất nước này chỉ để họ có thể sinh ở đây những đứa con được tự động trở thành công dân Mỹ. Quyền công dân - quốc tịch - không phải một món quà chúng ta đủ sức tiếp tục cho đi miễn phí, và tôi sẽ tìm một cách hợp pháp để chấm dứt chính sách này.

Thật ngạc nhiên khi những người đến đây để lấy bằng thạc sĩ và những người thể hiện những kỹ năng tuyệt vời lại bị buộc phải chờ trong hàng rất dài khi họ muốn ở lại và đóng góp cho đất nước này. Thật ra với rất nhiều trong số đó, số thứ tự của họ có thể sẽ chẳng bao giờ được gọi. Lỗi của họ nằm ở chỗ họ là những người trung thực - họ làm theo luật. Họ muốn ở đây nhưng chúng ta gửi trả họ về nước, và cuối cùng họ sử dụng những kiến thức gặt hái được ở đây để cạnh tranh với chúng ta.

Chúng ta cần thay đổi luật pháp để khiến mọi việc dễ dàng hơn cho những ai có thể đóng góp cho đất nước này, để họ được đến đây một cách hợp pháp, đồng thời làm mọi thứ trở nên bất khả thi với những thành phần tội phạm và những kẻ đến đây một cách phi pháp.
Những ai lợi dụng hệ thống để đến đây phi pháp không bao giờ nên được hưởng những lợi ích của việc làm người dân hay công dân của quốc gia này. Họ nên và cần phải đi về nhà và xếp hàng.

Sưu tầm